2026-07-16 HaiPress
Minh họa AIThực tế,đã có vài người đàn ông có kinh tế vững vàng,có nhà cửa ổn định và nghiêm túc muốn cưới tôi làm vợ,nhưng cảm xúc trong tôi đối với họ hoàn toàn là số không tròn trĩnh. Chính vì vậy,vài năm trở lại đây,tôi không còn tham gia vào bất kỳ cuộc hẹn hò nào nữa. Vấn đề lớn nhất của tôi có lẽ nằm ở lối sống và sự kiệt sức. Sau mỗi ngày làm việc,tôi trở về nhà với một cơ thể mệt mỏi và chỉ muốn đóng cửa nằm lười. Tôi cực kỳ ngại việc phải sửa soạn,trang điểm để ra đường. Thay vì gặp gỡ,tôi chỉ thích nhắn tin qua bàn phím. Tôi sống một mình,thế giới giải trí thu mình lại trong chiếc điện thoại,khiến không gian giao lưu xã hội ngày càng bó hẹp.Ngay cả đối với nhu cầu sinh lý,tôi cũng chọn cách xem phim và "tự xử" đôi lần một tháng. Tôi cảm thấy giải pháp này mang lại sự vui vẻ,an toàn và tiện lợi hơn rất nhiều so với việc phải ra ngoài hẹn hò hay phát sinh quan hệ xác thịt với một người bạn trai. Nhiều đêm nằm một mình,tôi tự hỏi có phải tâm lý mình đang có vấn đề? Tôi thèm khát một gia đình,nhưng bản thân lại tự tạo ra một chiếc kén quá an toàn và lười biếng để rồi đẩy mọi người ra xa.Tôi thực sự đang mâu thuẫn với chính mình. Tôi viết dòng tâm sự này,không biết có ai từng trải qua cảm giác giống tôi không? Tôi phải làm sao để khơi dậy cảm xúc,chiến thắng sự mệt mỏi của bản thân mà mở lòng ra với thế giới ngoài kia. Rất mong nhận được lời khuyên và sự chia sẻ từ mọi người. Tôi xin chân thành cảm ơn.Thu Hòa